Giữa không gian trang trọng dưới cờ đỏ sao vàng, khi danh hiệu cao quý được trao từ Thủ tướng Chính phủ, đó không chỉ là một tấm bằng khen đặt trong khung vàng son.
Đó là sự ghi nhận của Tổ quốc đối với một hành trình âm thầm mà bền bỉ – hành trình của những người giữ lửa cho y đức và gìn giữ mạch nguồn y học dân tộc.
Viện Y Dược Việt và Y Dược Bách Phương vinh dự được tôn vinh, nhưng phía sau vinh dự ấy là bao năm tháng lặng lẽ gieo trồng. Trong đó, hình bóng của Thầy thuốc Ưu tú – Bác sĩ Chuyên gia YHCT Đặng Thị Phương Thảo, trưởng khoa Đông y bệnh viện Sóc Trăng Cần Thơ hiện lên như một biểu tượng của sự hòa quyện giữa truyền thống và hiện đại.


Y học cổ truyền không chỉ là thang thuốc, vị thuốc. Đó là triết lý về sự quân bình âm dương, về mối tương quan giữa con người và trời đất. Người thầy thuốc chân chính không chỉ chữa bệnh nơi thân thể, mà còn khơi thông khí huyết nơi tâm hồn. Khi một thầy thuốc được Nhà nước ghi nhận, ấy là lúc đạo làm nghề được xã hội thấu hiểu và trân trọng.
Danh hiệu từ Thủ tướng không phải đích đến. Nó là một dấu mốc nhắc nhớ: càng được tôn vinh, càng phải khiêm cung; càng đứng cao, càng phải nhìn sâu. Với BS Đặng Thị Phương Thảo, vinh dự ấy không làm rực rỡ thêm cá nhân, mà làm sáng hơn con đường phụng sự – nơi mỗi toa thuốc là một lời hứa, mỗi bệnh nhân là một nhân duyên, mỗi ngày làm việc là một ngày hành đạo.
Trong thời đại y học công nghệ cao, khi phân tử, gen và dữ liệu lớn lên tiếng, thì minh triết Đông phương vẫn nhắc ta rằng: gốc của trị liệu là hiểu con người như một chỉnh thể. Chính sự kết hợp giữa khoa học hiện đại và trí tuệ cổ truyền đã làm nên bản sắc của Viện Y Dược Việt và Y Dược Bách Phương – một hệ sinh thái y học vừa chuẩn mực chuyên môn, vừa thấm đẫm nhân văn.
Tấm bằng khen có thể treo trên tường. Nhưng giá trị thật sự của nó nằm trong niềm tin của người bệnh, trong sự tiếp nối của thế hệ học trò, trong nền y học dân tộc được nâng tầm bằng nghiên cứu, chuẩn hóa và hội nhập Quốc tế.
Vinh danh hôm nay là trách nhiệm ngày mai.
Và minh triết của người thầy thuốc nằm ở chỗ: xem mọi danh hiệu như gió thoảng, chỉ giữ lại trong tim lời thề Hippocrates và hai chữ “nhân tâm”.
Bởi sau cùng, phần thưởng cao quý nhất của một thầy thuốc không phải là tấm bằng khen của Chính phủ, mà là ánh mắt bình an của người bệnh khi rời phòng khám.
Đó mới là huân chương bền vững nhất.
